2 views
Buổi chiều mưa xối xả hồi 2019, tôi đang nhấp ly cà phê đen ở một quán nhỏ gần hồ Gươm thì một vị khách quen than thở: “ghế sofa tân cổ điển ngó ở đâu cũng xinh vậy mà đem về nhà là hỏng”. Câu nói đó làm tôi bật cười và tôi ngộ ra mình đã ngồi xem đi xem lại bộ phim “Pháp Sư” mà Jean-Pierre Jeunet làm đến lần thứ 5 chỉ vì muốn ngắm cái ghế sofa trong phòng khách của nhân vật chính trong phim. Lúc đó tôi chợt hiểu rằng việc chọn sofa không nên khởi đầu bằng showroom mà phải bắt nguồn từ điện ảnh. Bài viết này tôi sẽ kể cả quá trình tìm ra bộ ghế sofa tân cổ điển đúng chuẩn giữa lòng Hà Nội sau không ít lần vấp ngã. Khi bắt tay vào #keyword#, việc đầu tiên là phải học cách quan sát sofa qua con mắt điện ảnh, chứ không phải chạy theo lời chào mời của người bán. Soi sofa trên phim ảnh trước khi bước chân vào showroom Tôi mở màn bằng cách ghi lại từng khung hình hiện diện sofa kiểu Pháp ở những cuốn phim của điện ảnh Pháp và Việt tôi sưu tầm được. Ví dụ điển hình, tôi soi đi soi lại cảnh quay trong “Thế giới của Amélie” để đo tỉ lệ tay vịn so với độ sâu của ghế — rồi tôi phát hiện con số chuẩn là 1:1.2, chứ không phải dáng ngồi lún như sofa thương mại. Tôi còn chụp màn hình rồi mang ra soi với sofa thực tế tại những showroom trên đường Nguyễn Trãi. Điều buồn cười là có tới 80% số ghế tôi thấy chẳng ăn nhập gì với cảnh quay, chủ yếu vì độ cong tựa bị vuốt thẳng đuột. Sự khác biệt rõ nhất đến từ sofa nhung kiểu sân khấu và mẫu gỗ liền khối kiểu “Trianon”. Hàng nhung thường mềm nhũn, dễ ngả màu sau hai năm, còn hàng gỗ nguyên tấm lại giữ được dáng suốt 10 năm tôi dùng. Lời khuyên của tôi là nên xem phim trước rồi mới bước vào showroom, vì mắt bạn cần một chuẩn tham chiếu trước khi tin vào lời bán hàng. Hà Nội có hai kiểu 'tân cổ điển' mà người bán không muốn bạn biết Sau khi tôi lùng sục khoảng 15 địa điểm ở Nguyễn Trãi, Trần Duy Hưng, tôi nhận ra một sự thật phũ phàng — Hà Nội có hai trường phái tân cổ điển đối lập nhau mà showroom nào cũng cố trộn lẫn. https://sanxuatsofa.com cách thứ nhất tôi gọi là “Hà Nội xưa” — chạm trổ hoàn toàn bằng tay, gỗ lim màu mật ong, tay vịn dày dặn kiểu đình làng. Giá của loại này cao hơn 1.5 lần nhưng lại bền không tưởng dùng được mấy chục năm. Kiểu thứ hai mang tên “Metropole” — bọc bằng vải nhập như nhung Ý hoặc linen Bỉ, tay ghế mềm, uốn lượn, ăn nhập với nhà mặt phố. Điều phiền phức là đa số cửa hàng bán hàng “lai” nghĩa là lấy khung gỗ công nghiệp sau đó bọc một lớp veneer, phun sơn bóng loáng để khách không nhận ra. Cách tôi nhận diện chúng tôi nhìn vào hai chỗ — phần chân và độ võng tựa. Chân ghế thật bao giờ cũng liền khối và khung bên dưới, còn hàng lai thì bắt vít thấy rõ mồn một dưới gầm. Độ cong lưng của ghế chuẩn phải ôm sát sống lưng khi bạn đặt lưng vào, còn hàng lai thì tựa dựng đứng gây nhức lưng sau 30 phút ngồi. Nói thật tình, tôi từng dính bẫy hàng lai hồi mới làm kiến trúc, nên tôi biết tỏng cảm giác mua rồi chỉ muốn phá bỏ. Hỏi đúng câu khiến thợ Hà Nội lật tẩy lớp sơn bóng giả cổ Vào khoảng tháng 3 năm ngoái, tôi đứng xem một bộ sofa 25 triệu tại một xưởng nhỏ ở Hoài Đức. Bộ sofa bề ngoài loáng lên như mặt gương, nét chạm chi chít, vậy mà tôi chỉ cần hỏi một câu: “Chỗ soi gương trên tay vịn anh làm bằng cách nào?” Người thợ sững người rồi cười trừ và khai thật chiếc ghế này làm vội, phun bóng bằng máy chỉ hai ngày là xong. Cái câu hỏi đó rất hiệu quả vì soi gương là nghề tay trái cực khó — nghệ nhân thật cần tới 3 hoặc 4 ngày để chà, đánh, phủ nhiều lớp sơn kiểu cánh gián cho ra độ sâu bóng, còn hàng giả chỉ phun một lớp sơn PU cho kịp tiến độ. Bên cạnh câu hỏi đó, tôi còn dùng ba câu hỏi kỹ thuật để kiểm chứng xưởng làm ăn ra sao — “Bên trong khung dùng loại gỗ nào?”, “Anh dùng mộng thường hay mộng cá để ráp?”, và “Sau khi sơn, anh có phủ lớp bảo vệ không?”. Thêm một mẹo là soi đèn pin rọi thẳng vào khe đục chạm — nếu thấy bụi gỗ và vết xước sơn thì là đồ thật, chạm tay, còn nếu phẳng lỳ bóng loáng thì chắc chắn đã qua máy đánh bóng. Điều tôi ghiền nhất là vì 90% khách hàng ở Hà Nội chỉ nhìn bề ngoài rồi mua, thế nên họ dễ dính bẫy nhất. Vì sao tôi đặt sofa tân cổ điển cách xa phố cổ 20 cây số Sau tất cả, tôi đi đến quyết định đặt tại xưởng gia đình ở Chàng Sơn thay vì các cửa hàng phố cổ. Lý do đơn giản — tôi được tự vẽ chi tiết hoa văn lấy cảm hứng từ “Thế giới của Amélie” sang bản vẽ kỹ thuật để thợ đục theo đúng tỉ lệ. Tôi còn nhớ đã thức hai đêm để đo đạc từng đường cong trên màn hình laptop, rồi in giấy kỹ thuật mang sang xưởng nhờ họ chỉnh. Chi phí làm ở đây thấp hơn hẳn 60% so với showroom nội đô dù dùng đúng loại gỗ lim và trình độ thợ còn kỹ hơn bởi họ làm cho danh tiếng làng nghề. Quá trình mất đúng 45 ngày — từ ngày chốt bản vẽ tới lúc chiếc sofa được giao tới nhà. Khi bộ ghế được bọc vải nhung xanh rêu đặt cạnh khung cửa sổ ngó ra hồ Tây, tôi ngồi xuống và chợt thấy không gian nhà bỗng sống động do hoàng hôn len lỏi qua các chi tiết trổ. Đối với tôi nó không phải món nội thất mà là một thước phim đang chiếu giữa không gian sống của tôi. Nếu bạn đang tìm sofa tân cổ điển ở Hà Nội, tôi khuyên đừng vội tới showroom — cứ mở phim Pháp cổ điển ngồi xem một tối rồi lúc đó hãy quyết bạn thật sự khao khát điều gì cho tổ ấm của chính bạn.