2 views
Năm ngoái tôi dọn nhà cho mẹ, một căn nhà 20 năm không vứt bỏ gì, và tôi đã tìm thấy 7 chiếc nồi cũ, 3 bộ chén dùng chưa tới 2 lần và hàng trăm món đồ 'để dành'. Chính cái ngày đó, tôi nhận ra thứ làm nên một nội thất đẹp không phải là mua thêm, mà là loại bỏ đúng cách. Tôi là một kiến trúc sư nội thất với 10 năm kinh nghiệm, từng thiết kế cho hơn 80 căn hộ, nhưng bài viết này không nói về kỹ thuật, mà là câu chuyện tôi rút ra khi dọn nhà cho mẹ tôi sau khi bà mất, khiến tôi thay đổi toàn bộ triết lý thiết kế của mình. Hồi đó, tôi vẫn nghĩ #keyword# đơn giản là chuyện chọn màu sơn, sắp sofa cho đúng tỉ lệ, treo đèn cho đủ ánh sáng. Tôi đã lầm. Tôi từng vẽ phòng đẹp lên giấy nhưng căn nhà vẫn xấu Giai đoạn đầu sự nghiệp, tôi thiết kế theo bản vẽ hoàn hảo, nhưng khi vào ở, khách hàng chất đồ lên và mọi thứ vỡ tan. Tôi còn nhớ một căn hộ ở quận 7, tôi dành ba tuần để chọn từng cái kệ, từng cái ghế, vẽ phối cảnh nhìn như trong tạp chí. Vậy mà ba tháng sau, khi tôi ghé thăm, chủ nhà đã biến cái kệ sách tôi thiết kế thành nơi chất thùng mì tôm và hộp khẩu trang. Phòng khách thì biến thành nơi phơi quần áo mỗi chiều mưa. https://thietkenoithat.com buồn cười là tôi từng tức giận, đổ lỗi cho họ không biết cách giữ gìn. Nhưng nói thẳng, 80% khách hàng của tôi không dùng đúng 50% không gian tôi thiết kế. Tôi nhận ra sai lầm của bản thân khi chỉ tập trung vào thẩm mỹ mà quên mất hành vi xếp đồ thực tế. Mỗi người đều có thói quen giữ đồ, từ chiếc áo mưa cũ đến cái hộp bánh kẹo đẹp mắt, và nếu thiết kế không tính đến chuyện đó, thì dù màu sắc có đẹp đến mấy, căn phòng vẫn sẽ ngập trong hỗn loạn. Vì vậy, tôi bắt đầu học cách quan sát cách họ sống trước khi vẽ. Tôi ngồi trong nhà họ hàng giờ, xem họ để chìa khóa ở đâu, giầy dép xếp ra sao, đồ đạc nào hay dùng đến, món nào nằm im từ năm này qua năm khác. Điều đó thay đổi hoàn toàn cách tôi đặt bút. Bài học từ 7 chiếc nồi của mẹ và 20 năm đồ đạc chồng chất Quá trình dọn nhà cho mẹ tôi kéo dài một tuần, và mỗi ngày tôi đều phát hiện ra những thứ khiến tôi vừa buồn cười vừa xót xa. Trong ngăn bếp, mẹ tôi có 40 chiếc túi nilon được gấp vuông vắn, mặc dù cả năm bà chỉ dùng hết chục cái. Cạnh đó là 12 chai dầu ăn đã hết hạn sử dụng, có chai từ năm 2018 vẫn còn nguyên nhãn. Tôi hỏi vì sao bà không vứt, mẹ tôi chỉ nói 'để dành, mai mốt dùng tới'. Nhưng tôi hiểu ra, mẹ tôi không phải là người thích mua sắm, bà giữ đồ vì sợ lãng phí, vì tiếc. Bà thuộc thế hệ từng trải qua thời khó khăn, nên thứ gì còn dùng được là bà giữ, như một sự đảm bảo cho ngày mưa. Chính cái ngày đó, tôi ngộ ra rằng #keyword# đẹp phải giải quyết nỗi sợ đó, tạo ra một hệ thống lưu trữ khiến người ta không cần giữ. Tôi bắt đầu thiết kế một tủ bếp có vùng 'đồ đang dùng' và vùng 'đồ muốn bỏ' cho một gia đình trẻ. Vùng đầu tiên là những kệ mở ngang tầm tay, đựng nồi niêu, chén đĩa dùng hằng ngày. Vùng thứ hai là một ngăn kéo sâu ở góc, có lỗ thông gió và một tấm bảng nhỏ ghi ngày. Quy tắc của tôi rất đơn giản: bất cứ thứ gì nằm trong ngăn 'muốn bỏ' quá ba tháng mà không đụng tới, thì phải đem cho hoặc vứt. Ban đầu họ thấy tàn nhẫn, nhưng sau sáu tháng, họ nói với tôi rằng nhà bếp chưa bao giờ sạch đến vậy. Bởi vì họ không còn giữ đồ vì tội nghiệp nó, mà chỉ giữ những gì họ thực sự dùng. Thay vì tìm đồ mới, hãy tìm khoảng trống Bây giờ, trong các buổi tư vấn, tôi không bao giờ bắt đầu bằng câu 'anh chị thích phong cách nào'. Tôi bắt đầu bằng một bài tập: chụp ảnh căn phòng và khoanh tròn những món đồ khiến họ khó chịu mỗi khi nhìn thấy. Sau đó, tôi yêu cầu họ dọn ra một góc, để trống ít nhất 70% diện tích sàn và 30% diện tích bề mặt hiển thị. Nghe qua thì dễ, nhưng thực hiện lại cực kỳ khó, vì đa số mọi người sợ trống trải, sợ cảm giác thiếu thốn. Tôi từng có một khách hàng là cô giáo dạy văn, cô ấy nhất quyết không chịu vứt chiếc bàn trà cũ kỹ mà mẹ chồng tặng, dù nó đã bong tróc sơn và chân bàn bị lệch. Cô ấy nói rằng vứt nó là phản bội kỷ niệm. Tôi không tranh cãi, chỉ đề nghị cô ấy chuyển nó ra ban công một tuần, để xem thử. Ba ngày sau, cô ấy gọi cho tôi, giọng run run, bảo rằng phòng khách chưa bao giờ rộng đến thế, và cô ấy đã mời hàng xóm sang chơi vì cuối cùng cũng có chỗ ngồi. Cô ấy khóc, không phải vì mất mát, mà vì nhận ra mình đã tốn bao nhiêu năm sống chung với một món đồ chỉ vì nghĩa vụ. Trong một nghiên cứu nhỏ tôi tự làm trên 15 căn hộ đã cải tạo, những căn có ít đồ hơn được chủ nhà đánh giá đẹp hơn gấp 2 lần so với căn nhiều đồ, dù cùng chi phí thiết kế. Số liệu đó không nằm trên báo cáo nào, nhưng nó đúng với mắt thường của tôi. Thiết kế đẹp thực sự là thiết kế cho việc buông bỏ Quy trình làm việc của tôi giờ khác hẳn. Trước khi vẽ bất kỳ chi tiết nào, tôi bắt khách hàng kê ra 3 món đồ họ sẵn sàng vứt đi. Có người nghĩ tôi đùa, nhưng tôi không đùa. Nếu họ không thể nghĩ ra món nào, tôi sẽ chỉ vào cái tủ giày đầy ắp, hay chồng sách giáo trình đã lỗi thời, và hỏi họ thật lòng rằng họ có sử dụng nó không. Tôi cũng hạn chế thiết kế những kho lưu trữ kín mít, có cánh cửa đóng im ỉm. Bởi vì cái gì đóng kín thì người ta có xu hướng nhét đầy và quên lãng. Thay vào đó, tôi dùng các kệ mở, các hộp trong suốt, các ngăn kéo không nắp đậy, để mỗi lần bước qua phòng, người sống trong nhà phải thấy đồ đạc của mình. Khi nhìn thấy, họ sẽ tự hỏi: món này còn dùng không? Có đáng để chiếm diện tích này không? Cuối năm ngoái, tôi thiết kế một căn hộ 42m2 cho một cô gái trẻ làm thiết kế đồ họa. Ban đầu cô ấy muốn có một phòng thờ, một góc làm việc, một tủ quần áo thật to để chứa hết đồ của hai năm đi làm. Tôi nói với cô ấy rằng nếu cô ấy giảm bớt đồ, cô ấy sẽ có không gian để thở. Cuối cùng, cô ấy chỉ giữ 30 đầu sách và 20 bộ quần áo, còn lại tôi thuyết phục cô ấy đem cho hoặc bán trên ứng dụng cũ. Căn phòng trở thành nơi cô mời bạn bè đến chơi nhiều nhất, vì không cần dọn dẹp gì nhiều. Cô nói với tôi rằng cô thấy nhà mình đẹp hơn bất kỳ căn biệt thự nào vì cô không phải dọn dẹp mỗi lần có khách. Nghe câu đó, tôi biết mình đã làm đúng. #keyword# không nằm ở việc có bao nhiêu đồ đắt tiền, mà ở việc bạn có thể sống thoải mái với những gì mình có. Nếu bạn đang cảm thấy ngột ngạt với chính ngôi nhà của mình, hãy thử bắt đầu từ một góc nhỏ, vứt đi một món đồ bạn không dùng đến, và để không gian trống tự nói lên điều nó cần. Bạn sẽ ngạc nhiên vì điều đó thay đổi cả căn phòng.